Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

Thác Thăng Thiên: Ốc đảo bình yên

Thăng Thiên :  Du lich thai lan  quy tiên hay lên tiên ? Lần đầu tiên nghe anh bạn thông báo "Chuẩn bị cuối tuần đi chơi thác Thăng Thiên" tôi cứ tưởng mình nghe nhầm, sao lại Thăng Thiên, nghe cứ như là chuẩn bị … quy tiên ấy.

< Đến cổng thiên đường rồi (3 em này xinh xinh nhưng không phải đoàn mình).

Anh bạn vội vàng đính chính : “Thăng Thiên này không phải quy tiên mà là lên tiên đó, bà cô ạ".  “ Xạo vừa thôi, lại định lừa tui hả?” “ Không lừa đâu, cái việc đi chơi này cũng như uống nước, nóng lạnh tự biết, cứ đi thì biết".  Lại còn giở văn ra mà nói nữa cơ đấy. Ừ, thì đi. Coi sao. Thế là tôi cứ xách ba lô lên và đi theo thôi, chưa biết gì về cái địa điểm có cái tên là lạ đó.

< Khu nhà sàn nơi chúng tôi nghỉ nằm dưới chân đồi, bao quanh bởi cây cối.

Đoàn chúng tôi đi có tới ba chục người,phải thuê một chiếc xe ô- tô du lịch. Từ 6h sáng xuất phát tại trung tâm Hà Nội, đi theo hướng Xuân Mai, 7h30 thì xe tới Kỳ Sơn. Chưa biết tới khu du lịch sinh thái đó thì thế nào, chứ khung cảnh mà tôi đang thấy thì tuyệt đẹp. Còn sớm nên mây trắng sà thấp quanh những đỉnh núi, có một quãng toàn là núi với mây, nhìn chả kém gì cảnh trong Avatar – bộ phim 3D làm dân tình phát sốt một dạo.

Hai ngày ở thiên đường

Khu du lịch sinh thái Thác Thăng Thiên thuộc xã Dân Hòa, huyện Kỳ Sơn,  Du lich da lat  tỉnh Hòa Bình. Ấn tượng đầu tiên của tôi khi xuống xe đó là cảnh  núi rừng xanh ngút tầm mắt và không khí cực kỳ trong lành nơi đây, cùng với vẻ thân thiện bởi những căn nhà sàn bằng gỗ được thiết kế đẹp mắt.

< Một cái "lầu" nhỏ ngoài hiên để ngồi chơi và thưởng trà.

Có rất nhiều niềm vui và kỷ niệm trong “hai ngày ở thiên đường” của tôi. Chắc có người sẽ cho tôi là nói quá. Nhưng quả thực, giữa khung cảnh núi rừng bát ngát thơ mộng người ta dễ gạt đi mọi ưu phiền thường ngày để mà tận hưởng cho trọn vẹn những gì mà thiên nhiên đã ưu ái ban tặng cho mình.

Đi dạo trong sướng sớm

< Một sớm yên bình.

Buổi sáng chúng tôi rủ nhau dậy thật sớm  đi dạo chơi. Nhà bếp đã chuẩn bị cho khoai lang luộc  và cả xôi để cả đoàn có thể đi dạo và ăn theo kiểu Pic-nic luôn. Trước lúc đi, chúng tôi xếp thành một vòng tròn lớn tập thể dục nhẹ nhàng, rồi hát vang một bài hát trước khi hành quân ra suối:

“Tôi đi từng bước nhẹ nhàng
Lòng không vương vấn như làn mây bay
Xung quanh chim hót vang trời
Nghe như chuông đổ nhẹ vơi cõi lòng…”
Bạn đã khi nào ngồi ăn sáng bên bờ suối chảy rì rào, bốn bề chim chóc ca hót, và bên cạnh là những người bạn mến thương chưa? Tôi đã ăn sáng hàng nghìn lần, nhưng bữa sáng đó là một kỷ niệm đáng nhớ.

Máu giang hồ vặt

Nói luôn là mấy chữ  Du lich phu quoc  “giang hồ vặt” kia không phải là do tôi nghĩ ra, mà là copy của một ai đó mà tôi đã đọc được trên Yume của chúng ta đó. Nhưng vì thấy nó cũng đúng với  mình nên … mượn luôn.

Máu phiêu lưu nổi lên, buổi trưa tranh thủ khi mọi người đang ngủ, tôi rủ một cô bạn cùng đi khám phá nốt một con đường mà tôi không biết nó sẽ dần tới đâu ?! Hai đứa cứ lang thang vậy thôi, vừa đi vừa nhắc mình phải nhớ đường để lát quay về. Cái cảm giác hơi mạo hiểm bao giờ cũng có sức hấp dẫn với tôi. Nhớ cái lần lên Hòa Bình, tôi lang thang hết mọi ngóc ngách, lên núi rồi lại vào bản … khiến cả nhà đứa bạn mà tôi đang Homestay phải tá hỏa lên đi tìm, chỉ lo tôi bị trai làng bỏ bùa (Tôi đợi người ta bỏ bùa lâu rồi, mà chả có chàng nào đủ dại dột đi bỏ bùa một đưa bất trị như tôi đó chứ.)

Tôi nhớ mình đã lần theo con đường  mòn khá chênh vênh, một bên núi cao, một bên tuy chưa đủ sâu để gọi là vực thẳm nhưng cũng đủ để tôi hết đường về quê mẹ nếu chẳng may trượt chân ngã xuống.
Nhưng thích nhất là được ngồi một mình giữa dòng suối nước trong veo và mát lạnh,  Du lich nha trang  chả khác gì ngày xưa cụ Nguyễn Trãi ở Côn Sơn, có điều tôi chả biết làm thơ nên đành phải mượn thơ của cụ Ức Trai rồi thay thế hai chữ Côn Sơn bằng Thăng Thiên:

Thăng Thiên suối chảy rì rầm
Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai
Thăng Thiên có đá rêu phong,
Ta ngồi trên đá như ngồi nệm êm.

Đêm ngàn sao

Buổi tối đầu tiên là một kỷ niệm đáng nhớ nữa. Trời đẹp và nhiều sao, núi rừng yên tĩnh tịch mịch. Trên một bãi đất trống rất rộng, chúng tôi quây thành vòng tròn đốt lửa nướng khoai, nướng ngô. Cậu em út trong đoàn có tài chơi ghi-ta điều luyện được dịp trổ tài. Giữa núi rừng bát ngát, bên đống lửa bập bùng và những người bạn thân thiết, ngay cả những cây ghi-ta xoàng cũng dể trở thành nghệ sỹ. Đi chơi có hội quả là vui, vì trong mấy chục con người, luôn tìm ra được những người có tài lẻ.

Ngoài cậu em chơi ghi-ta điêu luyện, còn có một nhóm bạn là thành viên của CLB kịch. Vậy là chỉ với 30 phút hóa trang lẫn tập luyện, nhóm bạn đã có thể trình diễn một màn kịch “ Tấm Cám “ hài hước dí dỏm không thua những nghệ sỹ chuyên nghiệp là bao. Còn lại những ai không có tài chơi đàn, không biết đóng kịch ( như tôi chẳng hạn ) thì hát. Lửa sắp tàn, lòng tôi thấy nao nao nỗi nhớ, mai mốt về Hà Nội biết khi nào lại cùng nhau hội ngộ như đêm nay?

Thăng Thiên đã cho tôi hai ngày bình yên và những người bạn mới thật dễ thương. Tôi không muốn mô tả nhiều về phong cảnh nơi đây. Bởi tôi muốn bạn hãy tự đến và cảm nhận.  Du lich campuchia  Cảnh đẹp đó nhưng lòng người có mở lòng với cảnh hay không thôi “Đối cảnh vô tâm” thì dẫu có cảnh đẹp ngay trước mắt, chắc gì ta đã thấy? Cách Hà Nội ồn ào, náo nhiệt không xa, có một ốc đảo thật bình yên mà bạn có thể tìm về.

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2012

Đi Đà Lạt, ngủ trên cây

Cách TP Đà Lạt khoảng 15km,du lich nha trang Khu du lịch sinh thái Núi Voi - Đá Tiên là một “chốn thiên đường”, không giống bất cứ khu du lịch nào của thành phố mù sương này.

Con đường từ đèo Prenn qua Thiền viện Trúc Lâm vào Đá Tiên chạy vòng quanh hồ Tuyền Lâm thơ mộng. Theo con đường vòng quanh chân núi tráng nhựa phẳng lì, chẳng mấy chốc bạn đã “lạc bước” vào “cõi” Đá Tiên thơ mộng.
Tên gọi Đá Tiên xuất phát từ hiện tượng hai hòn đá trên núi nơi đây có hình dáng hai ông tiên ngồi đánh cờ. Rừng thông nguyên sinh cao vút, xanh ngắt phủ trùm cả khoảng không gian triền núi, bên dưới là những bãi cỏ xanh tươi, điểm “lấm tấm” những “kỳ hoa dị thảo” khoe muôn ngàn màu sắc.

Bạn có thể xuống một chiếc xuồng máy hay một chiếc xuồng chèo để du ngoạn mặt hồ bao la sương khói vào buổi chiều tà. Lênh đênh sông hồ xong, lên bờ, ngồi buông câu (khoảng 30.000 đồng/cần và mồi) bắt mấy chú cá làm mồi nhắm vào buổi chiều tối. Với chú voi (khoảng 300.000 đồng/giờ/khách), bạn sẽ ngồi trên lưng nó, lắc lư khám phá rừng thông bao la bên sườn núi.

Trở về, bước lên cầu thang, vịn vào núm vú to lớn trước khi đặt chân lên sàn nhà cất theo kiểu nhà dài của đồng bào Ede. Bên trong nhà, trên chiếc bàn dài đã dọn sẵn nhiều món ăn thực hiện theo phong cách hoang sơ của đồng bào dân tộc là những món nướng.

Bạn còn làm ấm người bằng món cháo cá vừa câu. Ngồi vào ghế, du lich da lat vừa nhẩn nha nhai món ngon bạn vừa thưởng thức điệu múa cồng chiêng truyền thống của đồng bào dân tộc Tây Nguyên (từ 2 triệu đồng - 3 triệu đồng/suất diễn).

Gần chục nam nữ người K’Ho vừa múa vừa hát theo tiếng cồng chiêng rền rĩ âm vang vòng quanh ngoài đống lửa cháy đỏ rực (mùa nắng múa ngoài trời). Đầu tiên là điệu múa Cầu Giàng, tiếp theo là những tiết mục diễn tả các lễ hội mùa xuân, lễ hội buôn làng, lễ hội đâm trâu…, thể hiện cuộc sống và phong tục tập quán của đồng bào dân tộc Tây Nguyên.

Tiếng hát triền miên như ru ngủ người miền xuôi thành phố với những âm từ xao xuyến trái tim: “Ê hê, ngôi sao thức giấc/ Là mặt trời đi ngủ/ Hết mùa mưa lũ/ Là mùa nắng khô/ Nắng vàng râu ngô/ Là Tây Nguyên thiếu nữ/… Này người yêu ơi/ Em không biết múa/ Em không biết hát/ Chỉ biết yêu anh mà thôi/ Ê hê/ Em không biết múa cho môi anh thổi kèn/ Em không biết hát cho đôi tay anh đàn” (Lời bài hát “Kră yẵn jẹ mi na”).

Bạn sẽ càng “say” hơn khi được các sơn nữ K’Ho mời cùng múa với họ. Theo nhịp cồng chiêng, theo nhịp tay nắm mềm mại của các nàng, bạn nhịp nhàng chân bước. Với chóe rượu cần đặt gần đống lửa, bạn nhấp một chút, nghe hương rượu thơm nóng cay nồng rần rật chạy khắp thân mình. Sảng khoái. Và, hưng phấn để uyển chuyển múa tiếp…

Đêm xuống lúc nào không hay. Đống lửa tàn. Tiếng ca tiếng hát tắt theo tiếng cồng chiêng như êm ngủ. Theo xe, bạn rời Đá Tiên mờ mịt sương khuya, lạnh ấm, trở quanh hồ Tuyền Lâm, chạy vài cây số là tới khu Núi Voi. Tới nơi, cũng là lúc trăng lên. Giữa chốn núi rừng mù mịt sương phủ, bạn mới thấy được nét đẹp mơ hồ của bài thơ “Đà Lạt trăng mờ” mà thi sĩ Hàn Mặc Tử đã ca ngợi từ hàng chục năm trước.

Nhưng, bất ngờ nhất là bạn được đưa lên giữa lưng chừng cây cổ thụ, cao từ 6 tới 10 thước, để ngủ nghỉ qua đêm trong một chòi lá vừa đủ “chứa” 2 người. Trải nghiệm cảm giác hoang dã của một chốn núi rừng nhưng bạn được đáp ứng đầy đủ tiện nghi của một phòng khách sạn cao cấp,du lich phu quoc với nhà tắm, toilet hiện đại.

Nằm trong căn phòng được gọi là “lồng chim” đó, bạn sẽ nghe tiếng gió lùa không ngớt qua những tán thông rừng nguyên sinh bao la tấu khúc nhạc trời muôn thuở. Ngủ một giấc, sáng dậy trong tiếng chim rừng véo von hót, thật là “sướng cái thần hồn”. 

Điểm tâm xong, bạn thả bước dạo quanh một phần khu vực Núi Voi rộng 350ha. Thả bước qua những con đường quanh co, lát sau, bạn nghe tiếng nước đổ ầm ào. Càng lên dốc cao, bạn càng nghe tiếng nước đổ lớn hơn. Rồi, trước mắt bạn một thác nước ồ ạt tuôn trắng xóa, thật thích thú.

Đi sâu vào rừng thông, nơi có khoảng 46 căn nhà của đồng bào K’Ho cất theo truyền thống bằng gỗ huỳnh đàn, nằm rải rác triền núi, bạn có dịp tìm hiểu một cách thú vị phong tục, tập quán của họ. Lên chót vót đỉnh Núi Voi, bạn sẽ “bàng hoàng” với hệ động thực vật đa dạng sinh học, tham quan làng dân tộc Darahoa để tận mắt thấy cuộc sống còn khá đơn giản của họ trong thế kỷ 21 này…

Con đường đất đỏ bazan tuy không được bằng phẳng nhưng cũng là cơ hội để bạn trải nghiệm bản thân, sức khỏe của mình, nhất là được thưởng lãm cảnh quan kỳ vĩ của núi rừng. Dù đường xa nhưng với sương mù bao phủ, bạn chẳng nghe cơ thể mệt nhọc, trái lại càng nghe khỏe gân khỏe cốt một cách tự hào. Ra cổng, bạn thấy hai chú voi đá khổng lồ nằm bên đường đưa tiễn.

Đến Núi Voi - Đá Tiên, mua tour của Công ty Cổ phần Du lịch sinh thái Phương Nam,du lich ha long giá bình quân khoảng 60USD/khách, bạn được xe đón từ thành phố Đà Lạt đến để thụ hưởng những khám phá tuyệt vời rồi trả về sau một ngày một đêm “hoang dã”.

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

Chơi vơi hang yến Bình Định

Tổ yến, hắc cáy, mực tuộc, sá sùng, san hô đen, bong bóng cá đường...Du lich campuchia những sản vật ấy ngày nào là quà tặng hào phóng của đại dương, nay con người phải đổ mồ hôi sôi nước mắt, thậm chí đánh đổi bằng mạng sống mới có được.

Chon von hang yến miền Trung, bồng bềnh những “hải đoàn” thuyền thúng trên sóng nước Côn Đảo, cheo leo những lều đáy hàng khơi Đất Mũi, và xa hơn: những chuyến lặn biển nơi chân trời góc bể... tất cả những cuộc mưu sinh ấy đều thấm đẫm vị mặn của đại dương. Hay đại dương mặn vì mồ hôi của họ?
Con thuyền 115 mã lực biển số BĐ 91016TS khởi hành ra vũng Bàu vào sáng sớm ngày chủ nhật đầu tháng 11. Gió cấp 6. Tàu vừa ra khỏi cảng, vượt qua mũi hòn Khô, là đối mặt với sóng thứ thiệt, trở thành chiếc lá bé xíu giữa mênh mông nước.

Con tàu bẻ lái lấy hướng, phải cắt ngang sóng, trước khi xuôi theo sóng, mũi tàu ghếch tưởng như thẳng đứng, lườn tàu đập xuống mặt nước kêu binh binh...

Tài công chuyến hải hành này là Đinh Lùn, 60 tuổi, người đã có lần buộc phải chạy tàu ra vũng Bàu khi gió cấp 8, 9, vì phải đưa xác một đồng nghiệp vào bờ. Chuyến tàu định mệnh ấy bị sóng đập bể lườn, chìm, may nhờ có điện thoại di động kịp thời gọi cho ngư dân xã Nhơn Hải ra cứu. Bởi vậy, ông mới bình thản bình về sóng cấp 6: “Như vầy còn nhỏ”.

Trên thuyền hôm ấy có cả thảy chín người, trong đó có hai người vào nghề khai thác tổ yến lâu năm nhất – cùng năm 77 thế kỷ trước là ông Lùn và Đỗ Thanh Vân, 53 tuổi. Ông Vân có mái tóc chải ngược, mũi sư tử, gương mặt vuông phong trần, vẫn ôm tiếc nuối là đứa con trai không chịu theo nghề cha. Tiếc là không đẻ thêm một hai đứa để may ra có đứa theo nghề cha. Ông yêu nghề muốn chết!

Phải mất hai tiếng đồng hồ, vì đi ngược gió, từ cảng Quy Nhơn vượt qua mũi Bát, mũi cực nam của Nhơn Lý giáp với vùng biển của xã Nhơn Hải để đến vũng Bàu. Ở mũi này thuyền một lần nữa phải cắt sóng, bị quăng quật tơi tả, vì gió ngày càng săn.

Qua khỏi mũi Bát một khoảng nữa là vũng Bàu.Du lich nha trang Mùa tháng 4 khai thác yến, vũng Bàu có lúc như tấm thảm nước phẳng phiu, vì kín gió. Nhưng mùa này, sóng vẫn đập ì ầm ngày đêm vào vách đá phía trước lăng thờ thần của dân khai thác yến ở Quy Nhơn. Neo thuyền đã kỳ công, từ thuyền xuống xỏng vào bờ kè còn kỳ công hơn nữa. Để giữ an toàn cho thuyền ông Lùn và một người phụ lái ở lại trên thuyền, phòng khi sóng gió đứt neo kịp cứu thuyền.

Ba phần tư sản lượng địa phương là khai thác từ khu vực vũng Bàu với tám hang yến lâu đời nhất. Nên người dân cũng lập miếu thờ thần và tiền hiền ở đây, từ những năm 1960 miếu được xây bằng gạch. Đến những năm 2000 được xây dựng to lớn như hiện nay, với móng đá.

Nghề khai thác tổ yến, đặc thù trong các hang nước ở Quy Nhơn, kéo dài không đến ba tháng, những người theo nghề này phải luân phiên nhau canh chừng hang yến quanh năm. Như ông Vân lần đầu tiên được phân về ở ngay tại Lăng, năm sau đi qua hang Đôi, rồi ở hang Cả tám năm liền…

Thế giới của hang yến tuyệt đối không có phụ nữ, ông Đặng Văn Nguyên, người đứng chủ cúng tạ tổ nghiệp ở đây khẳng định. Và rượu. Chỉ có buồn vui với biển quanh năm suốt tháng. Không ít người không trụ được với nghề. Ngày ông Vân còn trẻ, cưới vợ xong, biệt vợ ra hang yến, cô vợ trẻ lúc ấy đã khóc…

Dầu vậy, những ngày không khai thác, chỉ ở canh gác hang, thợ yến được luân phiên chia thành hai tổ ở mỗi khu vực hang để luân phiên trực. Nhóm không trực về với gia đình. Lúc đó họ mới tận hưởng được sự hoà nhập: phụ nữ và rượu, thay cho những ngày thanh cảnh.

Hàng kỳ đi nhận lương thực họ phải đi đường núi, từ dưới khu nhà Lăng leo lên đỉnh núi khá cao, rồi mới theo đường ruột dê xuống núi mất cả tiếng đồng hồ mới ra đến trạm nhận lương. Hôm ấy trời mưa, không thể đi đường bộ được, nên mới có chuyến hải trình đầy sóng gió để đến tổng hành dinh khai thác tổ yến của Quy Nhơn.

Cũng có những hang đi đường bộ tiện hơn như hang Dơi. Từ Quy Nhơn đi Nhơn Lý, rồi vượt đường bộ chừng 15 – 20 phút là đến đỉnh núi,Du lich da lat từ đó trụt xuống chừng bảy, tám mét là đến nhà canh hang Dơi, nằm ở lưng chừng núi, quay mặt ra biển.

Phụ trách trực ở đây là Nguyễn Minh Cường, 47 tuổi, người Tuy Phước, vào nghề từ năm 1996. Cường nhỏ người, thường xuyên nở nụ cười trên miệng thật vô tư, thợ bậc 3/6. Mấy lần thi nâng bậc đều bị rớt môn lý thuyết vì múa ngòi bút không giỏi bằng múa bấy lấy tổ yến. Copy tài liệu thì nhát vì vốn tính… thật thà. Không bù được với ông Vân bậc 6/6 cách đây đã hơn 20 năm.

Con người lạc quan này dường như chấp những cái không thành đạt của mình. Ngay cả cái nhà yến ở quê đầu tư trên 1 tỉ đồng, gần ba năm nay chỉ thu được 14 tổ yến. Trong khi đó, cái nhà ở của ông Lùn trên đường Hùng Vương chỉ tốn vài triệu cải tạo thành nhà yến mỗi năm kiếm được cả chục ký tổ. Ông Nguyên bình luận: “Yến nó không thích đi kinh tế mới, chỉ thích ở thành phố thôi”. Anh Cường lại cười.

Tuy chữ nghĩa có khá hơn, nhưng khi kể lưu loát về ông tổ nghề yến là ai, đến lập nghiệp từ lúc nào, gốc gác ra sao, trước 1975 ai thầu các hang yến ở đây... ông lại có vẻ ngậm ngùi nói với đồng nghiệp trẻ tên Nam: “Các chú chữ nghĩa nhiều hơn, cần ghi chép lại tông tích của nghề để lại cho hậu thế. Tụi tui nhớ thì có nhớ, nhưng không ai viết để lại cái gì”.

Với cái nghề “ai cũng phải tụt quần” như cách gọi của ông Vân – khai thác hang yến nước như ở Quy Nhơn, lúc nào cũng phải lội nước biển, không mặc quần dài được – quanh năm đối mặt với sóng nước, họ phải đặt niềm tin vào nhiều người như Phật bà Quan Âm, tổ nghề, các bậc tiền hiền, những người đã mất ở khu vực trung tâm, mất vì nghề. Hàng năm, họ còn phải về cúng tổ chung tại Hội An vào tháng 5.

Sản lượng yến hàng năm ở Bình Định chừng 400 – 500kg, thấp hơn trước, do phải dưỡng yến, không khai thác tận diệt hết tổ trong kỳ 3 hàng năm, còn gọi là kỳ dưỡng yến, tức là cho yến đẻ ra nở đến 30%, để chúng tăng bầy. Ở Quy Nhơn có 16 hang đang được giao cho công ty cổ phần Yến Ngọc, Bình Định thầu khai thác nằm ở hai xã Nhơn Lý – 14 hang và Nhơn Hải – 2 hang.

Bình Định, theo ông Nguyên thì không có yến sào huyết như ở Khánh Hoà,Du lich phu quoc một loại tổ yến màu đỏ do phản ứng của nước dãi yến với địa chất đặc biệt của vách đá.